Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

CẦN NHẬN THỨC ĐÚNG QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ QUYỀN TIẾP CẬN THÔNG TIN
Quyền con người (QCN) là thành quả phát triển lâu dài của lịch sử nhân loại, là giá trị cao quý chung của các dân tộc. Ngày nay, QCN được xem như là thước đo sự tiến bộ và trình độ văn minh của các xã hội, không phân biệt chế độ chính trị, trình độ phát triển và bản sắc văn hóa.
Quyền tự do ngôn luận, báo chí và quyền tiếp cận thông tin là một quyền cơ bản, quan trọng của cá nhân được quy định trong nhiều công ước quốc tế về QCN. Ở Việt Nam, QCN được quy định trong các hiến pháp, đặc biệt là Hiến pháp năm 2013.
Thế nhưng trong dịp đầu năm 2018, trên trang mạng Dân luận và nhiều hãng thông tấn, báo chí phương Tây đã tán phát “Bản lên tiếng về quyền được nói và nghe sự thật”. Văn bản này do những tổ chức xã hội mạng phi pháp và một số cá nhân tự xem mình là người “bất đồng chính kiến” ký. Điều đáng chú ý là có nhiều trang mạng và cá nhân ở nước ngoài, như Hoa Kỳ, Canada, Australia… đã hùa theo “Bản lên tiếng...” mà về bản chất là sự xuyên tạc, phủ nhận quyền tự do ngôn luận, báo chí, internet ở Việt Nam. “Bản lên tiếng...” đưa ra một số vụ án, trong đó những bị can, bị cáo đã sử dụng mạng xã hội, nhất là Facebook làm minh chứng. Văn bản ảo này đòi hủy bỏ nhiều điều luật trong Chương XI-Về các tội phạm an ninh Quốc gia, như Điều 79 (Tội lật đổ chính quyền nhân dân), Điều 88 (Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa (XHCN) Việt Nam) và Điều 258 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền và lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân) của Bộ luật Hình sự 1999, vẫn được giữ lại trong Bộ luật Hình sự 2015. Và họ còn đòi “trả lại toàn bộ sự thật liên quan đến biến cố Mậu Thân, 1968”.
Pháp luật Việt Nam cũng như các quốc gia khác, quyền bao giờ cũng đi đôi với nghĩa vụ. Hiến pháp và nhiều bộ luật Việt Nam đã quy định rõ ràng các quyền tự do ngôn luận, báo chí, kể cả sử dụng mạng xã hội và quyền tiếp cận thông tin… Cho đến nay, ở Việt Nam có hàng triệu người đã và đang sử dụng mạng xã hội để trao đổi thông tin, chia sẻ quan điểm chính trị, giá trị xã hội một cách công khai. Hơn nữa, mạng xã hội còn được Nhà nước Việt Nam đánh giá là một điều kiện cho sự phát triển của đất nước.
Theo tổ chức nghiên cứu về mạng xã hội quốc tế-Next Web, Việt Nam nằm trong “Top 10” quốc gia có nhiều người dùng Facebook nhất thế giới. Số người có tài khoản trên Facebook là 64 triệu người, chiếm 3% tổng số tài khoản Facebook toàn cầu. Người dân có thể đăng tải lên mạng và tải về các video/clip hoàn toàn không bị cấm đoán nếu không vi phạm pháp luật. Vậy vì sao trong số 64 triệu tài khoản Facebook của người Việt chỉ có một số rất ít người, như Hồ Văn Hải, Vũ Quang Thuận, Hoàng Đức Bình…bị ra tòa?
Đó là vì họ đã vi phạm pháp luật. Chẳng hạn Hồ Văn Hải với trang blog và tài khoản Facebook đã đăng nhiều bài viết bôi nhọ, xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng và Nhà nước; Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển đã đăng tải nhiều video/clip lên internet, phỉ báng chính quyền, phao tin bịa đặt, xuyên tạc sự thật. Hoàng Đức Bình vi phạm tội “Chống người thi hành công vụ”; “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, quy định tại Điều 257 và 258 của Bộ luật Hình sự (1999) trong vụ “biểu tình bất bạo động” đòi đuổi Formosa, tụ tập đông người cố tình gây ách tắc Quốc lộ 1A đoạn qua Hà Tĩnh, Nghệ An vào tháng 5-2017.
“Bản lên tiếng...” đòi trả lại “Toàn bộ sự thật liên quan đến biến cố Mậu Thân, 1968” thì câu trả lời là: Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 nằm trong chiến lược quân sự, chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo ra bước ngoặt cho cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược. Cuộc tổng tiến công này đã đập tan ý chí giành chiến thắng của đế quốc Mỹ, buộc chúng phải ngồi vào bàn đàm phán, tạo thế và lực để quân dân ta giành toàn thắng vào năm 1975. Nếu ai đó thật sự thương cảm đồng bào bị “sát hại” (như “Bản lên tiếng...” viết) trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968… thì hãy nhớ thắp hương cho hàng triệu đồng bào, chiến sĩ cách mạng đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống xâm lược này… trong đó có những người đã ngã xuống trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.
Tôn trọng và bảo đảm QCN thuộc bản chất và là một mục mục tiêu của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Tuy nhiên, trong thời kỳ 1975-1986 do nhận thức lý luận về CNXH-Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trương xây dựng xã hội XHCN kiểu cũ, sở hữu tư nhân, kinh tế thị trường bị xóa bỏ, một số QCN trên lĩnh vực kinh tế, xã hội đã bị hạn chế. Trong thời kỳ đổi mới (từ 1986 đến nay) với mô hình XHCN kiểu mới-xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN, nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, các QCN ở Việt Nam được được tôn trọng và bảo đảm đầy đủ.
Lần đầu tiên Hiến pháp năm 2013 dành cả một chương (Chương II ) quy định về “QCN, quyền và nghĩa vụ công dân”. Chương này, không chỉ quy định đầy đủ các QCN, quyền và nghĩa vụ công dân mà còn quy định những nguyên tắc cơ bản về QCN. Những nguyên tắc đó bao gồm: 1) Nguyên tắc về mối quan hệ giữa Nhà nước với người dân, trong đó Nhà nước có nghĩa vụ, người dân là chủ thể của quyền; 2) Nguyên tắc hạn chế quyền (Điều 24); quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình… (Điều 25) có thể bị hạn chế “vì lợi ích an ninh quốc gia, trật tự xã hội…”.
Những năm qua, QCN, quyền công dân của nhân dân Việt Nam không chỉ được quy định trong Hiến pháp, pháp luật mà còn được bảo đảm trong thực tế. Nhiều quyền dân sự, chính trị đã được bảo đảm ngày càng tốt hơn. Qua nhiều hình thức cung cấp, ngoài hệ thống báo chí trong nước, người dân Việt Nam còn được tiếp xúc với 75 kênh truyền hình nước ngoài thuộc nhiều hãng truyền thông lớn trên thế giới. Hiện nay, 20 cơ quan báo chí nước ngoài có phóng viên thường trú tại Việt Nam. Đặc biệt, internet được Nhà nước khuyến khích sử dụng. Hiện, có tới 74 báo và tạp chí điện tử, 336 mạng xã hội, hơn 1.170 trang thông tin điện tử được cấp phép hoạt động. Giá dịch vụ internet ở Việt Nam rẻ nhất khu vực. Ngày nay, người dân Việt Nam có thể tiếp cận tin tức của các cơ quan thông tấn, báo chí lớn trên thế giới, như: AFP, AP, BBC, VOA, Reuters, Kyodo, Economist, Financial Times…Với những số liệu nêu trên, không thể nói quyền tự do ngôn luận, báo chí, internet ở Việt Nam bị “bóp nghẹt” như nhiều người tự xưng là người “bất đồng chính kiến” nói.
Năm 2016, Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam đã thông qua Luật Tiếp cận thông tin (TCTT). Đây là một văn kiện pháp luật cụ thể hóa về quyền tự do ngôn luận, báo chí của Hiến pháp năm 2013. Theo quy định của Luật TCTT thì quyền TCTT là một quyền có thể bị hạn chế hoặc là quyền có điều kiện. Những quyền bị hạn chế chẳng hạn: “Thông tin thuộc bí mật Nhà nước, bao gồm những thông tin có nội dung quan trọng thuộc lĩnh vực chính trị, quốc phòng, an ninh quốc gia, đối ngoại, ...”; những thông tin mà “nếu để tiếp cận sẽ gây nguy hại đến lợi ích của Nhà nước, ảnh hưởng xấu đến quốc phòng, an ninh quốc gia, quan hệ quốc tế, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng…” (Điều 6). Những thông tin được tiếp cận có điều kiện: “Thông tin liên quan đến bí mật kinh doanh được tiếp cận nếu chủ sở hữu bí mật kinh doanh đó đồng ý”... "Thông tin liên quan đến bí mật đời sống riêng tư, nếu được người đó đồng ý” (Điều 7). Điều 11 quy định về các hành vi bị nghiêm cấm, bao gồm: “Cố ý cung cấp thông tin sai lệch, không đầy đủ, trì hoãn việc cung cấp thông tin; hủy hoại thông tin; làm giả thông tin… Cung cấp hoặc sử dụng thông tin nhằm xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín, gây kỳ thị về giới, gây thiệt hại về tài sản của cá nhân, cơ quan, tổ chức...”
Luật này cũng quy định quyền và nghĩa vụ của công dân (trong việc TCTT). Đó là những quyền sau: “Được cung cấp thông tin đầy đủ, chính xác, kịp thời; Khiếu nại, khởi kiện, tố cáo hành vi vi phạm pháp luật về tiếp cận thông tin”. Đồng thời công dân có nghĩa vụ sau: “Tuân thủ quy định của pháp luật về TCTT; …Không làm sai lệch nội dung thông tin đã được cung cấp; Không xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của cơ quan, tổ chức hoặc của người khác khi thực hiện quyền TCTT”.
Trước tình hình nhiều cá nhân, tổ chức sử dụng mạng xã hội, internet vi phạm quyền, lợi ích quốc gia, quyền, lợi ích cá nhân, Bộ luật Hình sự 2015 đã có những quy định bảo vệ các quyền này. Điều 288 quy định về Tội đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin mạng máy tính, mạng viễn thông: “Phạt tiền” người nào thực hiện nhằm “thu lợi bất chính”; “gây dư luận xấu làm giảm uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân” số tiền phạt lên đến hàng tỷ đồng. “Phạt cải tạo không giam giữ” phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm đối với những người: a) Đưa lên mạng máy tính, mạng viễn thông “những thông tin trái với quy định của pháp luật...”.
Thời gian qua, không ít người cho rằng, mọi người đều có quyền sử dụng mạng viễn thông, mạng máy tính, mạng xã hội-xem đó là một quyền tuyệt đối không có giới hạn. Nói cụ thể là người ta hiểu rằng có quyền đưa thông tin sai sự thật, thông tin bịa đặt... lên mạng mà không phải chịu trách nhiệm gì về những thông tin mình đưa lên. “Bản lên tiếng...” nói trên là một ví dụ. Trong nhiều “tuyên ngôn”, “tuyên bố”, “thư ngỏ” gửi cơ quan, tổ chức, các đồng chí lãnh đạo... thời gian qua thực chất là thủ đoạn chính trị xuyên tạc đường lối, chính sách, pháp luật của Đảng và Nhà nước; xuyên tạc lịch sử cách mạng, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo; phá hoại mối quan hệ giữa Đảng với nhân dân; kích động hận thù dân tộc; phá hoại quan hệ quốc tế của Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Bởi vậy hơn lúc nào hết, cán bộ, đảng viên và người dân cần hiểu rõ, nắm vững các quy định của pháp luật về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, quyền TCTT; nâng cao tinh thần cảnh giác với những thủ đoạn tung tin ảo trên mạng xã hội, tránh tình trạng vô tình trở thành người vi phạm pháp luật, phá hoại chế độ.
BẮC HÀ
Nguồn:http://www.qdnd.vn/chong-dien-bien-hoa-binh/can-nhan-thuc-dung-quyen-tu-do-ngon-luan-va-quyen-tiep-can-thong-tin-533427


NHỮNG CÁI NHÌN SAI TRÁI VỀ NỀN GIÁO DỤC VIỆT NAM
Cùng với sự phát triển về kinh tế, văn hóa, xã hội, những năm qua, giáo dục Việt Nam có những chuyển động tích cực và chuyển biến tiến bộ về nhiều mặt. Chính những thành tựu to lớn về giáo dục không chỉ là một trong những động lực thúc đẩy đất nước đi lên, mà góp phần làm cho diện mạo đời sống xã hội ngày càng khởi sắc.
Tuy nhiên, thời gian gần đây, lợi dụng một số vụ việc đơn lẻ xảy ra trong ngành giáo dục, một số người có cái nhìn chưa khách quan, toàn diện, thậm chí phủ nhận những thành tựu của nền giáo dục Việt Nam.
Những liên tưởng sai trái và sự xuyên tạc trơ trẽn
Những ngày gần đây, xã hội nói chung, những người tâm huyết với sự nghiệp “trồng người” nói riêng không khỏi băn khoăn, chạnh lòng khi nghe thông tin về trường hợp một nữ giáo viên bậc tiểu học ở tỉnh Long An bị phụ huynh tạo áp lực phải quỳ gối trước học sinh trong vòng 40 phút. Đây là một vụ việc hi hữu, rất đáng lên án vì nó làm tổn thương nghiêm trọng đến danh dự, uy tín, phẩm giá của các thầy, cô giáo. Sau khi vụ việc xảy ra, các cơ quan chức năng sớm vào cuộc làm rõ tính chất, mức độ, hậu quả vụ việc để có hướng xử lý phù hợp. Người gây áp lực bắt nữ giáo viên phải quỳ đã bị khai trừ ra khỏi Đảng.
Trong khi nhiều cơ quan báo chí, nhiều luật sư, nhiều nhà giáo lên tiếng kịp thời, phân tích thấu đáo, bình luận có lý, có tình nhằm giúp công luận có một cái nhìn đúng đắn, khách quan về vụ việc, thì đáng tiếc vẫn có những ý kiến nhìn nhận vấn đề mang nặng tính áp đặt chủ quan, thiếu thiện chí, thiếu nhân văn, thậm chí đánh đồng hiện tượng với bản chất theo kiểu “vơ đũa cả nắm”, từ đó có những liên tưởng, suy diễn không đúng mực về nhà giáo, về ngành giáo dục Việt Nam. Cá biệt có trường hợp lợi dụng vài ba vụ việc đơn lẻ xảy ra trong hoạt động giáo dục để xuyên tạc mục tiêu, bản chất tốt đẹp của nền giáo dục cách mạng Việt Nam. Ví như họ coi ngành giáo dục là “ngành ăn mày xã hội”, viễn cảnh giáo dục Việt Nam như một bức màn “màu đen xám xịt”, đó là “nền giáo dục ngu dân do độc đảng cai trị” (!).
Viết về giáo dục mà bằng những lời lẽ vô văn hóa, phản giáo dục như vậy đã bộc lộ rõ “tim đen” của những người bình luận. Mặt khác, cách nhìn nhận, đánh giá về giáo dục Việt Nam kiểu đó chẳng khác nào cách liên tưởng bằng con mắt “mù màu”, bằng những lời xuyên tạc trơ trẽn. Vì thế, không những không được hầu hết người dân Việt Nam chấp thuận, mà cũng khó có thể làm lung lay nền tảng vững chắc của nền giáo dục cách mạng Việt Nam đã được vun trồng, bồi đắp bền bỉ hơn 7 thập niên qua dưới chế độ giáo dục XHCN đầy tính nhân văn, ưu việt. 
Những gam màu tươi sáng của giáo dục Việt Nam
Thấm nhuần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”, suốt 73 năm qua kể từ khi nước Việt Nam giành được độc lập, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam ngày càng quan tâm đến lĩnh vực giáo dục, vì giáo dục liên quan đến sức mạnh, sự trường tồn, hưng thịnh của quốc gia. Đảng ta nhiều lần khẳng định, giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu, đầu tư cho giáo dục và đào tạo là đầu tư cho phát triển. Vì vậy, trong từng thời kỳ cách mạng, giáo dục Việt Nam luôn có sự cải cách, đổi mới để theo kịp sự phát triển của thời đại và nâng cao chất lượng nguồn nhân lực đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Từ giữa thế kỷ 20 đến nay, Việt Nam đã tiến hành nhiều cuộc cải cách giáo dục. Năm 1950, trong hoàn cảnh nước nhà còn muôn vàn khó khăn, nhưng cuộc cải cách giáo dục lần đầu tiên đã nhằm mục tiêu xây dựng một nền giáo dục của dân, do dân và vì dân; đến năm 1956, cải cách giáo dục lần thứ hai hướng tới đào tạo, bồi dưỡng thế hệ trẻ thành những công dân tốt, có đức có tài; đến lần thứ ba năm 1981, cuộc cải cách giáo dục toàn diện hơn, đồng bộ hơn nhằm tạo bước chuyển biến mới về hệ thống giáo dục, nội dung và phương pháp dạy học. Hiện nay, chúng ta đang khẩn trương tiến hành một “cuộc cách mạng” về giáo dục với việc đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục theo tinh thần Nghị quyết 29-NQ/TW khóa XI của Đảng, bảo đảm cho giáo dục Việt Nam phát triển theo định hướng XHCN, hội nhập quốc tế, thích ứng với cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0. Theo lộ trình, còn khoảng một năm rưỡi nữa, tức là bắt đầu từ năm học mới 2019-2020, chính thức triển khai áp dụng chương trình giáo dục phổ thông mới ở bậc tiểu học.
Một trong những thành tựu lớn nhất trong hơn 30 năm đổi mới được cộng đồng quốc tế ghi nhận là nền giáo dục Việt Nam có sự phát triển cả về lượng và chất. Chúng ta không chỉ hoàn thành mục tiêu đưa hầu hết trẻ em đúng độ tuổi được đến trường học tập và đến nay cơ bản hoàn thành phổ cập THCS ở khắp các địa phương trong cả nước, mà chất lượng giáo dục cũng ngày càng có nhiều chuyển biến tích cực ở tất cả đối tượng học sinh và các cấp học, bậc học. Điều này được bà Irina Bokova, Tổng giám đốc Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) nhìn nhận trong chuyến thăm Việt Nam vào dịp tháng 8-2017: “Trong lần thứ ba đến Việt Nam, tôi thấy Việt Nam có nhiều thay đổi, nhất là sự phát triển tích cực về kinh tế cũng như chất lượng giáo dục, trong đó có thành tựu về đào tạo giáo viên và thúc đẩy sự công bằng, bình đẳng về giáo dục”.
Không ngẫu nhiên mà người đứng đầu UNESCO ghi nhận về thành tựu giáo dục Việt Nam như vậy. Vài dẫn chứng sau đây phần nào minh chứng điều đó. Đến nay, các trường đại học ở Việt Nam đã có hơn 500 chương trình đào tạo quốc tế với các trường đại học ở nhiều nước trên thế giới; chưa kể hàng chục chương trình đào tạo kỹ sư chất lượng cao, cử nhân tài năng, chương trình tiên tiến theo chuẩn quốc tế, chương trình đào tạo theo định hướng nghề nghiệp ứng dụng (POHE)… Những năm gần đây, Việt Nam cũng trở thành một trong những điểm sáng trên bản đồ giáo dục thế giới khi đăng cai và tổ chức thành công nhiều kỳ thi quốc tế, như: Olympic Vật lý châu Á 2004, Olympic Toán học quốc tế 2007, Olympic Vật lý quốc tế 2008, Olympic Hóa học quốc tế 2012, Olympic Sinh học quốc tế 2016. Đặc biệt, thành tích của các đội tuyển học sinh Việt Nam tham dự các kỳ thi Olympic quốc tế cũng rất nổi bật, được bạn bè quốc tế ngưỡng mộ. Năm 2017, đội tuyển Olympic quốc tế các môn Toán, Vật lý, Hóa học của Việt Nam được đánh giá là giành thành tích cao nhất trong lịch sử tham dự Olympic bởi cả số lượng, chất lượng huy chương mang về cho Tổ quốc. 4/4 thí sinh dự thi Olympic Hóa học đều giành huy chương (gồm 3 Huy chương Vàng, 1 Huy chương Bạc). Đội tuyển Olympic Vật lý Việt Nam đoạt 4 Huy chương Vàng, 1 Huy chương Bạc, đứng thứ 5/86 quốc gia và vùng lãnh thổ tham dự, sau Trung Quốc, Hàn Quốc, Nga và Singapore. 6/6 thí sinh Việt Nam đều giành huy chương (4 Huy chương Vàng, 1 Huy chương Bạc, 1 Huy chương Đồng) cuộc thi Olympic Toán học quốc tế, xếp thứ 3/112 quốc gia và vùng lãnh thổ tham dự, chỉ sau Hàn Quốc và Trung Quốc. Đó là minh chứng sinh động thể hiện giáo dục Việt Nam đang chủ động hội nhập thế giới, không ngừng tiếp cận chuẩn mực giáo dục quốc tế để làm mới, làm giàu cho nền giáo dục của quốc gia mình. Đó cũng là gam màu tươi sáng thể hiện bức tranh giáo dục Việt Nam đang trên đà khởi sắc.
Đối với nhà giáo, từ lâu dân tộc Việt Nam đã có truyền thống tôn sư trọng đạo, mọi người, mọi nhà luôn trân trọng những người làm nghề dạy học. Đảng, Nhà nước Việt Nam đã có nhiều chính sách hợp lý để bảo đảm cho đội ngũ nhà giáo yên tâm gắn bó với nghiệp “trồng người”, góp phần thúc đẩy sự nghiệp giáo dục nước nhà phát triển. Hầu hết các thầy, cô giáo đều yêu nghề, yêu người, không ngừng rèn luyện, phấn đấu hoàn thành tốt sứ mệnh cao cả của mình, xứng đáng với lòng tin của toàn xã hội. Những thành tựu của giáo dục Việt Nam thời gian qua có một phần đóng góp quyết định của đội ngũ nhà giáo trên khắp mọi miền đất nước.
Tất nhiên, nói như thế không có nghĩa nền giáo dục Việt Nam chỉ toàn “màu hồng”, mà Việt Nam cũng đang gặp những khó khăn, thách thức phải vượt qua. Điều này đã được Đảng Cộng sản Việt Nam nhận định sâu sắc tại Nghị quyết 29-NQ/TW khóa XI, từ đó đưa ra những giải pháp căn cơ, đồng bộ để đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục nước nhà trong thời gian tới.
THIỆN VĂN
Nguồn:http://www.qdnd.vn/chong-dien-bien-hoa-binh/nhung-cai-nhin-sai-trai-ve-nen-giao-duc-viet-nam-534023


Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

Linh mục Dương Sỹ Nho – Quỷ Sa tăng giữa lòng di sản, kỳ 2: Tái diễn những vi phạm trong quá khứ ở giáo xứ Hà Lời
Trước những sai phạm nghiêm trọng về hoạt động mục vụ cũng như đạo đức, lối sống, xuất hiện ngày càng nhiều lá đơn tố cáo linh mục Dương Sỹ Nho gửi về Tòa giám mục Giáo phận Vinh. Cuối năm 2017, Giám mục Nguyễn Thái Hợp không còn sự lựa chọn nào khác buộc phải “xuống thang” thuyên chuyển linh mục Nho vào quản xứ Hà Lời, Sơn Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình nhằm xoa dịu dư luận và gỡ gạc lại uy tín cho giáo hội.
Bắt đầu trở mặt chống đối chính quyền
Thay vì thực hiện nghiêm túc quy định tại Khoản 1, Điều 529, bộ Giáo luật năm 1983: “Để nhiệt thành chu toàn trách nhiệm chủ chăn, cha sở phải cố gắng tìm hiểu các tín hữu đã được trao cho ngài coi sóc; ngài cũng phải đi thăm các gia đình, chia sẻ những nỗi lo âu, nhất là những ưa tư và tang tóc của các tín hữu, bằng cách nâng đỡ họ trong Chúa và sửa dạy họ cách khôn khéo, nếu họ có sai sót cách nào đó… ” (CD 18 ; CD 30 ; PO 6), việc đầu tiên mà linh mục Nho thực hiện ngay vừa đặt chân đến giáo xứ Hà Lời là đi gặp gỡ các giáo dân để tuyên truyền những luận điệu xuyên tạc, chống đối chính quyền. Theo quy định tại bộ Giáo luật năm 1983, một linh mục quản xứ có 3 nhiệm vụ chính là: Rao giảng lời Chúa, cử hành các bí tích, á bí tích (thánh hóa), hướng dẫn dân Chúa. Song một khi ý thức chống đối chính quyền đã ngấm và ăn sâu vào máu thịt, dù có chuyển đến bất cứ mảnh đất nào thuộc Giáo phận Vinh thì bản chất trong con người linh mục Nho vẫn không bao giờ thay đổi.
Tiếp đó, trong dịp Tết Nguyên đán Bính Tuất 2018, linh mục Nho chỉ đạo Ban giới trẻ giáo xứ Hà Lời đặt in với số lượng khoảng 2.000 vé số, mệnh giá 10.00đ/vé để tổ chức quay số mở thưởng vào ngày 17/2/2018, tức ngày mồng 2 Tết. Hành vi tổ chức in, bán vé số và quay số mở thưởng trái phép đã vi phạm nghiêm trọng quy định tại Nghị định số 30/2007/NĐ-CP ngày 1/3/2007 của Chính phủ về kinh doanh xổ số và Nghị định số 78/2012/NĐ-CP ngày 5/10/2012 của Chính phủ về sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 30/2007/NĐ-CP.
Thực hiện chủ trương xây dựng nông thôn mới, UBND xã Sơn Trạch đã họp bàn và thống nhất với các hộ dân thuộc thôn Na nộp 400.000đ/hộ làm đường bê tông. Khi biết được thông tin này, linh mục Nho liền cấm các hộ giáo dân thuộc giáo họ Na không được đóng số tiền này. Trong khi chính linh mục Nho lại yêu cầu giáo dân đóng 1.000.000đ/hộ để giáo xứ làm đường bê tông từ nhà thờ giáo họ ra đường liên thôn. Có thể thấy rõ ý đồ của linh mục Nho là không vì lợi ích chung của cộng đồng mà muốn gom cả tiền bạc lẫn công sức của giáo dân vào phần mình. Lúc đó, linh mục Nho vừa có tiền để dùng vào mục đích riêng, vừa có thành tích chống đối chính quyền và xây dựng cơ sở vật chất cho giáo hội để ghi điểm đối với Tòa giám mục. Quả đúng là một mũi tên mà trúng hai đích.
Ép buộc giáo dân tháo cờ Tổ quốc, ảnh Bác Hồ, từ bỏ Đảng
Trong những ngày đầu tháng 3/2018, linh mục Nho đi từng nhà vận động giáo dân hạ cờ Tổ quốc, gỡ bỏ ảnh Bác Hồ, vận động một số giáo dân là đảng viên ra khỏi Đảng. Khi vận động, thuyết phục không được, linh mục Nho lại giở chiêu bài cũ mèm đã quá quen thuộc là dùng giáo lý, thần quyền, quyền uy của linh mục để ép buộc giáo dân nghe theo. Trong khi đó một trong những nguyên tắc lãnh đạo của linh mục là “dùng quyền nhưng không chuyên chế”. Rõ ràng việc áp đặt buộc giáo dân thực hiện theo ý đồ của mình chẳng những gây phản ứng, bức xúc trong giáo dân mà chính linh mục Nho lại vi phạm nguyên tắc mang tính bắt buộc của giáo hội. Một khoác lên vai cái vỏ bọc linh mục mà linh mục Nho không hiểu hết chức trách, bổn phận và nguyên tắc lãnh đạo thì làm sao cai quản giáo xứ mình được !?.
Mặt khác, đối với mỗi người dân Việt Nam, bất kể lương hay giáo đều xem lá cờ Tổ quốc là biểu trưng của dân tộc. Cần phải hiểu rằng mỗi quốc gia, dân tộc đều có quốc kỳ riêng của mình. Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền. Quốc kỳ Việt Nam là lá cờ đỏ sao vàng, là biểu tượng thiêng liêng, cao quý của hồn thiêng sông núi, của lòng dân, của tình đoàn kết 54 dân tộc anh em, sự thống nhất, độc lập, tự chủ và hòa bình của dân tộc Việt Nam. Đồng thời đây là biểu tượng thiêng liêng nhất, thể hiện ý chí, nghị lực, khát vọng, sức mạnh, lòng nhiệt huyết cách mạng, sự hy sinh anh dũng của toàn thể nhân dân Việt Nam trong cuộc các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà. PGS.TS. Phạm Xanh – Nhà nghiên cứu lịch sử cho biết: “Màu đỏ của lá cờ là màu của cách mạng. Chúng ta giành lấy nền độc lập và giữ nền độc lập bằng máu của nhiều thế hệ dân tộc chúng ta. Ngôi sao vàng là màu của chủng tộc, chủng tộc da vàng, còn 5 cánh của ngôi sao là tựu chung cho sự đoàn kết của dân tộc của 5 lớp người: sĩ, nông, công, thương, binh. Và sự quy tụ đó là của khối đại đoàn kết dân tộc”. Lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng cao quý và là niềm tự hào của dân tộc, đã khắc sâu vào tâm khảm của dân nước Việt Nam, được quy định trong Hiến pháp và được cộng đồng quốc tế công nhận.
Việc linh mục Nho yêu cầu giáo dân hạ cờ Tổ quốc, hạ bệ biểu tượng thiêng liêng của dân tộc, chẳng khác nào hành vi xúc phạm Quốc kỳ. Đây làm bằng chứng rõ ràng nhất chứng minh hành động bất nhân, bất nghĩa, phản dân, phản quốc, phản bội lại mảnh đất đã sinh thành, ôm ấp, bao bọc, chở che, nuôi nấng mình lớn khôn của linh mục Nho
Rất đông giáo dân tại các thôn Phong Nha, thôn Xuân Tiến, thôn Hà Lời, thuộc giáo xứ Hà Lời rất bất bình với những yêu cầu, đòi hỏi vô lý, ngang ngược, bất chấp cả đạo lý lẫn pháp lý của linh mục Nho. Một số giáo dân tại thôn Phong Nha cũng cho biết: “Những người không nghe Cha (linh mục Nho – Tác giả) hạ cờ Tổ quốc thì bị Cha đem ra nói xấu giữa nhà thờ và cho rằng lmf như thế là không đoàn kết, bỏ đạo để theo cộng sản. Nhiều người không chịu được, dù không muốn cũng buộc phải nghe theo lời Cha hạ cờ Tổ quốc”. Còn ông Nguyễn Thanh P., một giáo dân giáo xứ Hà Lời cho chúng tôi biết thêm: “Khi đến nhà tui Cha không giải thích vì răng phải hạ cờ Tổ quốc mà chỉ ép buộc tui hạ cờ và cấm từ bây giờ không được treo trong nhà nữa. Tui thấy vô lý bởi người Việt Nam treo cờ Tổ quốc không có gì sai cả nên tui phản đối, thì Cha dọa nếu không nghe theo sẽ cấm gia đình tui đi lễ”. Chưa dừng lại ở đó, khi đến các gia đình giáo dân là đảng viên, linh mục Nho lại bắt bí, hỏi xếch mé “khi nào ra khỏi Đảng?” hay “vào Đảng có lợi lộc chi không?” nhằm gây sức ép để các giáo dân này nhụt ý chí, bỏ sinh hoạt Đảng, dần dần từ bỏ Đảng. Nếu không nghe theo thì linh mục Nho xúi giục giáo dân khác tìm mọi cách để cô lập các hộ này với xóm làng, không cho đến nhà thờ làm lễ. Trong rao giảng linh mục Nho lại nêu đích danh và tìm mọi cách biêu riếu, nói xấu nhằm hạ uy tín những giáo dân này. Cho nên một số giáo dân trong lòng dù không hề muốn hạ cờ Tổ quốc một chút nào vì trái với lương tâm, đạo lý nhưng trước sức ép của linh mục Nho và Hội đồng mục vụ giáo xứ phải cắn răng nghe theo.
Lợi dụng hoạt động tôn giáo, linh mục Dương Sỹ Nho đang tìm mọi cách cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ của công dân, chia rẽ mối đoàn kết giữa chính quyền với giáo hội, không ngoài mục đích gây bất ổn về tình hình hình an ninh trật tự tại địa bàn xã Sơn Trạch, từ đó tạo dựng một “cứ địa” riêng như những gì vị linh mục này đã áp dụng tại giáo xứ Tân Hội, Hương Khê, Hà Tĩnh. Chính quyền huyện Bố Trạch và các cơ quan chức năng tỉnh Quảng Bình cần thể hiện thái độ kiên quyết, ngăn chặn, xử lý hành vi vi phạm của linh mục Dương Sỹ Nho trả lại sự an lành cho giáo xứ Hà Lời để mỗi giáo dân được sống vẹn toàn đạo lý “kính Chúa, yêu nước, sống phúc âm giữa lòng dân tộc”.

 Nguồn: http://vietnamthoiluan.com/2018/03/13412/linh-muc-duong-sy-nho-quy-sa-tang-giua-lng-di-san-ky-2-ti-dien-nhung-vi-pham-trong-qu-khu-o-gio-xu-h-loi.vntl
Linh mục Dương Sỹ Nho – Quỷ Sa tăng giữa lòng di sản, kỳ 2: Tái diễn những vi phạm trong quá khứ ở giáo xứ Hà Lời
Trước những sai phạm nghiêm trọng về hoạt động mục vụ cũng như đạo đức, lối sống, xuất hiện ngày càng nhiều lá đơn tố cáo linh mục Dương Sỹ Nho gửi về Tòa giám mục Giáo phận Vinh. Cuối năm 2017, Giám mục Nguyễn Thái Hợp không còn sự lựa chọn nào khác buộc phải “xuống thang” thuyên chuyển linh mục Nho vào quản xứ Hà Lời, Sơn Trạch, Bố Trạch, Quảng Bình nhằm xoa dịu dư luận và gỡ gạc lại uy tín cho giáo hội.
Bắt đầu trở mặt chống đối chính quyền
Thay vì thực hiện nghiêm túc quy định tại Khoản 1, Điều 529, bộ Giáo luật năm 1983: “Để nhiệt thành chu toàn trách nhiệm chủ chăn, cha sở phải cố gắng tìm hiểu các tín hữu đã được trao cho ngài coi sóc; ngài cũng phải đi thăm các gia đình, chia sẻ những nỗi lo âu, nhất là những ưa tư và tang tóc của các tín hữu, bằng cách nâng đỡ họ trong Chúa và sửa dạy họ cách khôn khéo, nếu họ có sai sót cách nào đó… ” (CD 18 ; CD 30 ; PO 6), việc đầu tiên mà linh mục Nho thực hiện ngay vừa đặt chân đến giáo xứ Hà Lời là đi gặp gỡ các giáo dân để tuyên truyền những luận điệu xuyên tạc, chống đối chính quyền. Theo quy định tại bộ Giáo luật năm 1983, một linh mục quản xứ có 3 nhiệm vụ chính là: Rao giảng lời Chúa, cử hành các bí tích, á bí tích (thánh hóa), hướng dẫn dân Chúa. Song một khi ý thức chống đối chính quyền đã ngấm và ăn sâu vào máu thịt, dù có chuyển đến bất cứ mảnh đất nào thuộc Giáo phận Vinh thì bản chất trong con người linh mục Nho vẫn không bao giờ thay đổi.
Tiếp đó, trong dịp Tết Nguyên đán Bính Tuất 2018, linh mục Nho chỉ đạo Ban giới trẻ giáo xứ Hà Lời đặt in với số lượng khoảng 2.000 vé số, mệnh giá 10.00đ/vé để tổ chức quay số mở thưởng vào ngày 17/2/2018, tức ngày mồng 2 Tết. Hành vi tổ chức in, bán vé số và quay số mở thưởng trái phép đã vi phạm nghiêm trọng quy định tại Nghị định số 30/2007/NĐ-CP ngày 1/3/2007 của Chính phủ về kinh doanh xổ số và Nghị định số 78/2012/NĐ-CP ngày 5/10/2012 của Chính phủ về sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 30/2007/NĐ-CP.
Thực hiện chủ trương xây dựng nông thôn mới, UBND xã Sơn Trạch đã họp bàn và thống nhất với các hộ dân thuộc thôn Na nộp 400.000đ/hộ làm đường bê tông. Khi biết được thông tin này, linh mục Nho liền cấm các hộ giáo dân thuộc giáo họ Na không được đóng số tiền này. Trong khi chính linh mục Nho lại yêu cầu giáo dân đóng 1.000.000đ/hộ để giáo xứ làm đường bê tông từ nhà thờ giáo họ ra đường liên thôn. Có thể thấy rõ ý đồ của linh mục Nho là không vì lợi ích chung của cộng đồng mà muốn gom cả tiền bạc lẫn công sức của giáo dân vào phần mình. Lúc đó, linh mục Nho vừa có tiền để dùng vào mục đích riêng, vừa có thành tích chống đối chính quyền và xây dựng cơ sở vật chất cho giáo hội để ghi điểm đối với Tòa giám mục. Quả đúng là một mũi tên mà trúng hai đích.
Ép buộc giáo dân tháo cờ Tổ quốc, ảnh Bác Hồ, từ bỏ Đảng
Trong những ngày đầu tháng 3/2018, linh mục Nho đi từng nhà vận động giáo dân hạ cờ Tổ quốc, gỡ bỏ ảnh Bác Hồ, vận động một số giáo dân là đảng viên ra khỏi Đảng. Khi vận động, thuyết phục không được, linh mục Nho lại giở chiêu bài cũ mèm đã quá quen thuộc là dùng giáo lý, thần quyền, quyền uy của linh mục để ép buộc giáo dân nghe theo. Trong khi đó một trong những nguyên tắc lãnh đạo của linh mục là “dùng quyền nhưng không chuyên chế”. Rõ ràng việc áp đặt buộc giáo dân thực hiện theo ý đồ của mình chẳng những gây phản ứng, bức xúc trong giáo dân mà chính linh mục Nho lại vi phạm nguyên tắc mang tính bắt buộc của giáo hội. Một khoác lên vai cái vỏ bọc linh mục mà linh mục Nho không hiểu hết chức trách, bổn phận và nguyên tắc lãnh đạo thì làm sao cai quản giáo xứ mình được !?.
Mặt khác, đối với mỗi người dân Việt Nam, bất kể lương hay giáo đều xem lá cờ Tổ quốc là biểu trưng của dân tộc. Cần phải hiểu rằng mỗi quốc gia, dân tộc đều có quốc kỳ riêng của mình. Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền. Quốc kỳ Việt Nam là lá cờ đỏ sao vàng, là biểu tượng thiêng liêng, cao quý của hồn thiêng sông núi, của lòng dân, của tình đoàn kết 54 dân tộc anh em, sự thống nhất, độc lập, tự chủ và hòa bình của dân tộc Việt Nam. Đồng thời đây là biểu tượng thiêng liêng nhất, thể hiện ý chí, nghị lực, khát vọng, sức mạnh, lòng nhiệt huyết cách mạng, sự hy sinh anh dũng của toàn thể nhân dân Việt Nam trong cuộc các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà. PGS.TS. Phạm Xanh – Nhà nghiên cứu lịch sử cho biết: “Màu đỏ của lá cờ là màu của cách mạng. Chúng ta giành lấy nền độc lập và giữ nền độc lập bằng máu của nhiều thế hệ dân tộc chúng ta. Ngôi sao vàng là màu của chủng tộc, chủng tộc da vàng, còn 5 cánh của ngôi sao là tựu chung cho sự đoàn kết của dân tộc của 5 lớp người: sĩ, nông, công, thương, binh. Và sự quy tụ đó là của khối đại đoàn kết dân tộc”. Lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng cao quý và là niềm tự hào của dân tộc, đã khắc sâu vào tâm khảm của dân nước Việt Nam, được quy định trong Hiến pháp và được cộng đồng quốc tế công nhận.
Việc linh mục Nho yêu cầu giáo dân hạ cờ Tổ quốc, hạ bệ biểu tượng thiêng liêng của dân tộc, chẳng khác nào hành vi xúc phạm Quốc kỳ. Đây làm bằng chứng rõ ràng nhất chứng minh hành động bất nhân, bất nghĩa, phản dân, phản quốc, phản bội lại mảnh đất đã sinh thành, ôm ấp, bao bọc, chở che, nuôi nấng mình lớn khôn của linh mục Nho
Rất đông giáo dân tại các thôn Phong Nha, thôn Xuân Tiến, thôn Hà Lời, thuộc giáo xứ Hà Lời rất bất bình với những yêu cầu, đòi hỏi vô lý, ngang ngược, bất chấp cả đạo lý lẫn pháp lý của linh mục Nho. Một số giáo dân tại thôn Phong Nha cũng cho biết: “Những người không nghe Cha (linh mục Nho – Tác giả) hạ cờ Tổ quốc thì bị Cha đem ra nói xấu giữa nhà thờ và cho rằng lmf như thế là không đoàn kết, bỏ đạo để theo cộng sản. Nhiều người không chịu được, dù không muốn cũng buộc phải nghe theo lời Cha hạ cờ Tổ quốc”. Còn ông Nguyễn Thanh P., một giáo dân giáo xứ Hà Lời cho chúng tôi biết thêm: “Khi đến nhà tui Cha không giải thích vì răng phải hạ cờ Tổ quốc mà chỉ ép buộc tui hạ cờ và cấm từ bây giờ không được treo trong nhà nữa. Tui thấy vô lý bởi người Việt Nam treo cờ Tổ quốc không có gì sai cả nên tui phản đối, thì Cha dọa nếu không nghe theo sẽ cấm gia đình tui đi lễ”. Chưa dừng lại ở đó, khi đến các gia đình giáo dân là đảng viên, linh mục Nho lại bắt bí, hỏi xếch mé “khi nào ra khỏi Đảng?” hay “vào Đảng có lợi lộc chi không?” nhằm gây sức ép để các giáo dân này nhụt ý chí, bỏ sinh hoạt Đảng, dần dần từ bỏ Đảng. Nếu không nghe theo thì linh mục Nho xúi giục giáo dân khác tìm mọi cách để cô lập các hộ này với xóm làng, không cho đến nhà thờ làm lễ. Trong rao giảng linh mục Nho lại nêu đích danh và tìm mọi cách biêu riếu, nói xấu nhằm hạ uy tín những giáo dân này. Cho nên một số giáo dân trong lòng dù không hề muốn hạ cờ Tổ quốc một chút nào vì trái với lương tâm, đạo lý nhưng trước sức ép của linh mục Nho và Hội đồng mục vụ giáo xứ phải cắn răng nghe theo.
Lợi dụng hoạt động tôn giáo, linh mục Dương Sỹ Nho đang tìm mọi cách cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ của công dân, chia rẽ mối đoàn kết giữa chính quyền với giáo hội, không ngoài mục đích gây bất ổn về tình hình hình an ninh trật tự tại địa bàn xã Sơn Trạch, từ đó tạo dựng một “cứ địa” riêng như những gì vị linh mục này đã áp dụng tại giáo xứ Tân Hội, Hương Khê, Hà Tĩnh. Chính quyền huyện Bố Trạch và các cơ quan chức năng tỉnh Quảng Bình cần thể hiện thái độ kiên quyết, ngăn chặn, xử lý hành vi vi phạm của linh mục Dương Sỹ Nho trả lại sự an lành cho giáo xứ Hà Lời để mỗi giáo dân được sống vẹn toàn đạo lý “kính Chúa, yêu nước, sống phúc âm giữa lòng dân tộc”.

 Nguồn: http://vietnamthoiluan.com/2018/03/13412/linh-muc-duong-sy-nho-quy-sa-tang-giua-lng-di-san-ky-2-ti-dien-nhung-vi-pham-trong-qu-khu-o-gio-xu-h-loi.vntl

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

NGUYỄN ĐỨC NHÂN – QUẢN XỨ KẺ GAI VÀ NHỮNG NGƯỜI GÂY RỐI TRẬT TỰ CÔNG CỘNG, CHỐNG NGƯỜI THI HÀNH CÔNG VỤ PHẢI CHỊU SỰ TRỪNG TRỊ CỦA PHÁP LUẬT !

 

Nguyễn Đức Nhân, người được gọi là linh mục, quản xử Kẻ gai (Hưng Nguyên, Nghệ An) đã kích động một số giáo dân lấn chiếm đất trái pháp luật và chống người thi hành công vụ, gây thương tích cho nhiều người.

Từ ngày 17/12/2017, linh mục Nguyễn Đức Nhân quản xứ Kẻ Gai đã dùng loa phát thanh kích động bà con giáo dân đưa máy xúc, cuốc xẻng ra đào đất ruộng và phá mương thủy lợi để làm một con đường rộng khoảng 2,5-3m dài khoảng 80m. Số đất bị lấn chiếm có tổng diện tích 9.000m2 - đây là ruộng 2 lúa được giao cho hộ dân canh tác theo Nghị định 64 của Chính phủ.
Trước hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Đức Nhân và một số người, các lực lượng chức năng đã có mặt yêu cầu số người này ra về và thu các dụng cụ thì ông này lại tiếp tục kích động một số người tấn công lại lực lượng chức năng và cán bộ chính quyền, gây thương tích cho một số người đang thi hành công vụ và một số người dân. Hành vi của vị linh mục này và một số người đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng.
Điều đáng nói, đây không phải lần đầu vị linh mục này có các hành vi kích động, xúi giục một số giáo dân vi phạm pháp luật. Từ khi về nhận quản xứ Kẻ Gai (ngày 31/1/2015) đến nay, ông ta đã chỉ đạo tiến hành các hoạt động xây dựng cơ sở vật chất, sử dụng, lấn, chiếm đất đai trái pháp luật.
Có thể điểm lại một số sai phạm có hệ thống của Nguyễn Đức Nhân trong thời gian vừa qua như: Chỉ đạo không làm thủ tục xây dựng nhà học giáo lý tại khu đất nhà trẻ thuộc thửa số 101, tờ bản đồ số 16, diện tích 1017,1m2, bản đồ địa chính xã Hưng Tây đo năm 2000 (vị trí đất giáo xứ đã từng đề nghị cho làm các thủ tục để xây dựng nhà học giáo lý và đã được UBND tỉnh đồng ý bằng văn bản).
Tháng 10/2016, chỉ đạo mua 5000 cây tràm và huy động gần 100 giáo dân trồng cây trái phép tại khu vực đất lò gạch thủ công cũ (thuộc xóm Hưng Thịnh 1, xã Hưng Tây) nhằm chiếm đất. Đây là diện tích đất do UBND xã Hưng Tây quản lý, đã ký hợp đồng giao đất cho hộ gia đình thuê đất theo quy định của pháp luật vào tháng 6/2016.
Tháng 02/2017, vị này chỉ đạo mua vật liệu xây dựng bờ bao trái phép (cao khoảng 1m) xung quanh diện tích đất trước nhà thờ giáo họ (thửa đất số 207, bản đồ địa chính năm 2000, diện tích 508 m2 do UBND xã Hưng Tây quản lý) nhằm mục đích chiếm đất. Ông ta đã nhiều lần tổ chức làm lễ trái phép ngoài khuôn viên nhà thời tại xóm Đại Đồng, xã Hưng Tây, vi phạm các quy định tại điều 11, 12 pháp lệnh số 21/2004/PL-UBTVQH ngày 18/6/2004 của ủy ban Thường vụ Quốc hội về tín ngưỡng tôn giáo.
Liên quan đến việc đền bù giải phóng mặt bằng dự án đường 72m, ông này đã chỉ đạo một số giáo dân họ Phúc Long gây áp lực lên chính quyền trong giải quyết vấn đề cấp đất xây dựng nhà nguyện; kích động một số giáo dân không ký vào hồ sơ nhận tiền đền bù GPMB, từ đó gây ảnh hưởng đến tiến độ thực hiện dự án.
Tháng 2/2017, vị này đã chỉ đạo tiến hành lấn, chiếm, xây dựng công trình trái phép trên đất sân vận động xóm Trung Kẻ Gai thuộc quyền quản lý của chính quyền địa phương (khu đất đã được UBND tỉnh Nghệ An cấp giấy chứng nhận Quyền sử dụng đất giao cho UBND xã Hưng Tây quản lý).
Từ năm 2012 – 2017, tỉnh Nghệ An đã chấp thuận thành lập 37 giáo xứ, giáo họ và cơ sở dòng; tổ chức giao đất, công nhận đất, cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho 42 giáo xứ, giáo họ với tổng diện tích là 181.540 m2 đất...Trước những hành vi vi phạm pháp luật của vị linh mục này, các cấp chính quyền đã làm việc nhiều lần với ông ta với tinh thần thiện chí trong giải quyết xử lý các vụ việc tại giáo xứ Kẻ Gai, yêu cầu ông chấp hành các quy định pháp luật của Nhà nước, tuy nhiên vị linh mục này đã có thái độ không hợp tác.
Từ đầu năm 2018 đến nay, vị linh mục này vẫn tiếp tục xúi giục đồng bào giáo dân lấn chiếm đất công, gây mất trật tự an toàn xã hội trên địa bàn. Những hành động của vị linh mục này và một số người đã vi phạm Luật Đất đai 2013. Hành vi đó có thể bị xử lý vi phạm hành chính khi chuyển mục đích sử dụng đất mà không được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho phép theo điểm a, khoản 3, Điều 6 Nghị định 102/2014/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính lĩnh vực đất đai, sẽ bị buộc phải khôi phục tình trạng của đất trước khi vi phạm.
Ngoài ra, các hành vi nêu trên còn có dấu hiệu cấu thành tội gây rối trật tự công cộng và tội chống người thi hành công vụ quy định tại Điều 245 Bộ Luật hình sự về tội gây rối trật tự công cộng và Điều 257 quy định về tội chống người thi hành công vụ. Pháp luật cần trừng trị thích đáng đối với những người này.
QC.504


Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

CẦN NHẬN RÕ QUAN ĐIỂM SAI TRÁI
 CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH VỀ GIÁ TRỊ CỦA HỒ CHÍ MINH
Cao Lê

Đã từ lâu, nhân dân thế giới nói chung và nhân dân Việt Nam nói riêng luôn tự hào về  một người con vĩ đại, người con của dân tộc Việt Nam, nhưng lại được cả nhân dân thế giới biết đến, tôn vinh, trân trọng và yêu mến, đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam.
Nói đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng ta không chỉ biết đến một tấm gương vĩ đại đã hy sinh suốt cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh đòi độc lập, tự do cho đất nước cho dân tộc mình khỏi ách áp bức bóc lột của chủ nghĩa đế quốc, thực dân, phong kiến tay sai, mà đó còn là một con người vĩ đại cả về phong cách, đạo đức. Vậy mà thật trớ trêu thay, một con người vĩ đại như thế, một con người đã làm nên lịch sử của một dân tộc, được nhân dân yêu chuộng hòa bình của cả thế giới biết đến tôn vinh, nhưng các thế lực đã tìm mọi cách để phủ nhận vai trò to lớn của một anh hùng giải phóng dân tộc, phủ nhận tư tưởng đấu tranh đòi độc lập, phủ nhận con đường đi lên CNXH mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn. Chúng cho rằng đó là một sai lầm to lớn của một Đảng lãnh đạo được bắt đầu từ vai trò của một con người đã đi theo một con đường thiếu đúng đắn, không nhìn thấy con đường phát triển, sai lầm tụt hậu, chúng cho rằng sự hy sinh của biết bao thế hệ nhân dân thật là vô ích và phí phạm, không đáng có. Những lý luận sáo rỗng, những luận điệu ngụy biện cho những điều đã lạc hậu, lỗi thời đó không chỉ làm cho nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới, nhân dân Việt Nam thấy rõ được bản chất thù địch, xuyên tạc, núp đằng sau những cái gọi là đi tìm chân lý cho sự thật về con người Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Thật quá nực cười, có lẽ đây là cái mơ hồ nhất trong những cái mơ hồ. Bởi vì có lẽ nào những kẻ núp trong bóng tối lại có thể thấy được con đường chân lý đúng đắn cho một dân tộc. Chúng cần thấy rằng một dân tộc đã quật khởi đấu tranh, đã phải hy sinh, đã phải đổ biết bao nhiêu máu của nhiều thế hệ để giành cho được độc lập, tự do, hòa bình. Ngày nay, dân tộc ấy đang đi lên xây dựng một xã hội tốt đẹp bằng chính tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Một nước Việt Nam tự tin vươn lên hội nhập cùng bạn bè năm châu, xây dựng và phát triển đất nước bằng sự nghiệp CNH, HĐH theo định hướng XHCN, để chính ngày hôm nay và những chặng đường tiếp theo đất nước Việt Nam luôn và sẵn sàng khẳng định vị trí của mình trên trường quốc tế với vị thế một nước độc lập, hòa bình và tự do. Sự hội nhập và ngày càng phát triển trên mọi lĩnh vực kinh tế, văn hóa xã hội, quốc phòng an ninh của đất nước được giữ vững, đời sống của nhân dân ngày càng được cải thiện...đã khẳng định con đường phát triển đất nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh là hoàn toàn đúng đắn. Có hay chăng đã đến lúc những kẻ núp đằng sau bóng tối hãy suy ngẫm và nhìn thẳng vào sự thật những giá trị chân thực của con người vĩ đại Chủ tịch Hồ Chí Minh để thấy được ánh sáng và chân lý.

                                                             

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

LẠI LÀ LUẬN ĐIỆU BÓP MÉO SỰ THẬT CỦA NHÓM “HAI LÚA”
                                                       Thành Đăng
Hiện nay, trên một số trang mạng xuất hiện một số bài viết về tình hình kinh tế, chính trị, xã hội về vai trò lãnh đạo của Đảng ta, về vấn đề dân chủ... nhằm tạo ra sự hoài nghi trong xã hội, làm giảm lòng tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước. Trong một số bài viết đó, có bài viết với tiêu đề “Dấn Thân Hơn Nữa, Quyết Liệt Hơn Nữa” của một số kẻ có danh xưng là “Nhóm Hai Lúa”.
Thứ nhất, bài viết đã xuyên tạc, phủ nhận quá trình đổi mới và phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, Nhà nước ta. Chúng cho rằng chế độ ở nước ta hiện nay không thể kéo dài quá năm 2020. Thực chất của luận điệu này là phủ nhận thành tựu công cuộc đổi mới và phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước. Công cuộc đổi mới đất nước thực sự là quá trình cải biến tích cực, thực chất, sâu sắc, toàn diện vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Qua hơn 30 năm đổi mới, diện mạo đất nước có nhiều thay đổi, kinh tế duy trì tốc độ tăng trưởng khá, tiềm lực và quy mô nền kinh tế tăng lên, đời sống nhân dân từng bước được cải thiện. Việt Nam từ một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới trở thành quốc gia có mức thu nhập trung bình. Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, nếu năm 1990, tổng thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam chỉ ở mức 220USD thì đến năm 2016 con số này đã tăng lên 2.215USD. Tăng trưởng kinh tế đi đôi với bảo đảm tiến bộ và công bằng xã hội ngay trong từng bước phát triển. An sinh xã hội được đảm bảo; hệ thống an sinh xã hội và phúc lợi xã hội phát triển khá đồng bộ, đặc biệt là trong vấn đề giảm nghèo, giải quyết việc làm, phát triển hệ thống bảo hiểm xã hội, chính sách ưu đãi người có công với nước, trợ giúp xã hội, chính sách bảo hiểm y tế toàn dân tạo điều kiện để người dân được hưởng thụ nhiều hơn về văn hóa, y tế và giáo dục. Thành tựu công cuộc đổi mới đã khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng ta với tiến trình cách mạng và tương lai, tiền đồ tươi sáng của đất nước, của dân tộc.
Thành tựu qua hơn 30 năm đổi mới được các nước trên thế giới và khu vực ghi nhận và đánh giá cao. Vậy mà, “Nhóm Hai Lúa” cố tình bóp méo sự thật về tình hình Việt Nam. Qua đó bôi nhọ, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với đất nước. Đây là luận điệu phản động cần phải đấu tranh bác bỏ.
Thứ hai, chúng xuyên tạc tình hình, phủ nhận nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở nước ta. Chúng cho rằng: từ giữa năm 2017 đến nay nhà nước ta đã bắt và bỏ tù tới 23 người mà chúng gọi là “nhà đấu tranh” cho dân chủ. Những “nhà đấu tranh” cho dân chủ theo cách gọi của “Nhóm Hai Lúa” là những phần tử hoạt động chống đối chế độ và Nhà nước, gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, vi phạm pháp luật nhà nước.
Nền dân chủ của Việt Nam nền dân chủ xã hội chủ nghĩa. Bản chất cốt lõi nhất của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa là bảo đảm quyền lực thực sự thuộc về Nhân dân, do Nhân dân và vì Nhân dân, đáp ứng được yêu cầu, nguyện vọng, lợi ích chính đáng của đại đa số Nhân dân. Trong Hiến pháp đầu tiên năm 1946 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ngay lời nói đầu đã khẳng định ba nguyên tắc cơ bản của bản Hiến pháp: 1) Đoàn kết toàn dân không phân biệt giống nòi, gái, trai, giai cấp, tôn giáo; 2) Đảm bảo các quyền tự do, dân chủ; 3) Thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân. Trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục nêu rõ: “Dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước”.  
Thực tiễn ở Việt Nam cho thấy, mọi đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước đều vì lợi ích của nhân dân, có sự tham gia ý kiến của nhân dân. Nhân dân lao động là chủ thể mọi quyền lực; quyền lợi và nghĩa vụ, quyền hạn và trách nhiệm, cống hiến và hưởng thụ luôn gắn bó chặt chẽ với nhau. Hiện nay, Việt Nam có trên 70.000 chức sắc trong các tổ chức tôn giáo đang hoạt động tại hơn 24.000 cơ sở thờ tự trên cả nước; có hơn 20 triệu người theo tôn giáo. Quyền tự do báo chí, tự do hội họp được thực hiện theo quy định của pháp luật. Những số liệu trên trên đã thể hiện một cách rõ ràng và sinh động quyền làm chủ, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do ngôn luận, báo chí của nhân dân, thể hiện sâu sắc bản chất tốt đẹp, ưu việt của chế độ dân chủ ở nước ta.
Sự thật tình hình Việt Nam là như vậy, nhưng “Nhóm Hai Lúa” vẫn cố tình đổi trắng thay đen, xuyên tạc, bóp méo sự thật về tình hình đất nước ta. Một việc làm hại dân, hại nước cần phải lên án và loại bỏ./.


Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân hội đàm với Thủ tướng Vương Quốc Thụy Điển

Nhận lời mời của Thủ tướng Vương quốc Thụy Điển Ulf Kristersson, từ ngày 10 đến 13-11, Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân thăm chính thức Vươ...