Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

“Hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh” - một “chiêu trò” cũ và lối suy diễn chủ quan



Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Hồ Chí Minh luôn gắn liền với những thắng lợi vẻ vang của cách mạng Việt Nam và cách mạng vô sản thế giới. Hình ảnh của Người đã khắc sâu vào trong tim mỗi người Việt Nam yêu nước và nhân loại tiến bộ. Vì thế, Hồ Chí Minh đã trở thành một tâm điểm, đối tượng để các thế lực thù địch hạ bệ, đả kích, xuyên tạc. Nhưng dẫu tìm mọi cách trắng trợn, tinh vi, chúng nhất định không lừa dối được nhân dân Việt Nam và những người có lương tri trên toàn thế giới.
Gần đây, trên mạng internet xuất hiện bài viết “Hồ Chí Minh, nhân vật hữu danh vô thực” của Trọng Đạt, với những lời lẽ xuyên tạc, bôi nhọ uy tín, thanh danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh và các nhà lãnh đạo cách mạng của Việt Nam, hòng mong muốn hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh. Thực ra, mục đích của Trọng Đạt và “bè lũ” của hắn là rõ ràng, vẫn không ngoài những quan điểm, luận điệu đã “cũ rích” hòng làm suy giảm uy tín của Hồ Chí Minh - Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa kiệt xuất của dân tộc Việt Nam và thế giới. Từ đó, chúng mong muốn dần xóa bỏ đi nền tảng tư tưởng của Đảng ta.
Về bản chất, đây vẫn là những nhận định chủ quan, xuyên tạc nhằm bóp méo sự thật về một con người đã đi vào huyền thoại, được cả nhân loại tiến bộ tôn vinh. Bằng những lời lẽ ngộ nhận “quàng xiên”, Trọng Đạt cố gắng đưa ra những dẫn chứng vô căn cứ để chứng minh rằng: Hồ Chí Minh thực chất chỉ là người “hữu danh vô thực”, mà theo cách diễn tả thô thiển của y đại ý là: Hồ Chí Minh chỉ thực sự có ảnh hưởng lớn trong cuộc vận động thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (2/1930) và trong tổng khởi nghĩa giành chính quyền cách mạng (tháng 8-1945), còn từ khi bắt đầu bước vào cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ thì Hồ Chí Minh đã mất dần đi vai trò lãnh đạo (chỉ là con người mang tính tượng trưng như vua Thái Lan, nữ Hoàng Anh hay Nhật Hoàng). Quyền lực thực sự lần lượt rơi vào tay những học trò do chính Hồ Chí Minh đào tạo là: Võ Nguyên Giáp, Trường Trinh và sau đó là Lê Duẩn. Trọng Đạt cho rằng, trong nội bộ các nhà lãnh đạo cách mạng Việt Nam khi đó đã diễn ra những cuộc tranh giành, chấn áp lẫn nhau để thiết lập quyền lực cá nhân. Để tỏ ra những lập luận của mình là có căn cứ, hòng lấp liếm, che đậy sự xuyên tạc của mình, Trọng Đạt đã dẫn lời của một số tác giả như: Nguyễn Thị Liên Hằng (đại học Kentucky), Trần Thanh Thủy, William Duiker,... Tuy nhiên, với xã hội thông tin như ngày nay, ai cũng biết những kẻ mà Trọng Đạt nhắc đến đều là những thành phần tiêu cực, bất mãn với chế độ ta và đang tích cực chống đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam.
Trọng Đạt và những kẻ đang chống đối cách mạng nước ta thừa biết rằng, Hồ Chí Minh là người hết mực coi trọng nhân tài. Để thực hiện nguyện vọng thiết tha của Người là “làm sao cho nước nhà được độc lập, dân tộc được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành” thì Người đã xóa đi mọi thành kiến để quy tụ những người có tài có đức ra giúp nước, giúp dân. Sau khi Cách mạng Tháng Tám (1945) thành công, với tấm lòng khoan dung độ lượng cao cả, Hồ Chí Minh đã chân thành mời những nhân sĩ đã từng tham gia chế độ cũ ra giúp nước. Có thể kể ra đây như: vua Bảo Đại (được mời làm Cố vấn tối cao Chính phủ lâm thời VNDCCH), cụ Bùi Bằng Đoàn (đã từng giữ chức quan Thượng thư triều Nguyễn) được mời ra làm Trưởng Ban Thanh tra đặc biệt của Chính phủ (tương đương hàm Tổng Thanh tra Chính phủ ngày nay) và sau đó cụ giữ chức Trưởng ban thường trực Quốc Hội… Và với những học trò xuất sắc như: Võ Nguyên Giáp, Trường Trinh, Lê Duẩn,… Hồ Chí Minh luôn mong muốn họ phát huy hết tài năng để cách mạng Việt Nam có thể nhanh chóng đi đến những mục tiêu như Người hằng mong muốn. Những điều bịa đặt của Trọng Đạt cho rằng, trong các nhà lãnh đạo cách mạng Việt Nam đã xảy ra những cuộc tranh giành quyền lực, thanh trừ ảnh hưởng của nhau là sự suy diễn thô thiển của những kẻ không có một chút hiểu biết gì về cách mạng Việt Nam, về con người Hồ Chí Minh cũng như những học trò của Người. Một con người chỉ có một tấm lòng vì nước, vì dân như Hồ Chí Minh, một người đã gạt bỏ đi mọi thành kiến giai cấp để quy tụ những người tài đức ra giúp nước, giúp dân thì làm sao có suy nghĩ sợ những học trò “nổi hơn mình” như cách suy nghĩ thiển cận của Trọng Đạt được?
Còn trên thực tế, vai trò to lớn của Hồ Chí Minh đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam và thế giới đã được nhân dân Việt Nam và nhân loại tiến bộ ghi nhận. Điều đó là không thể phủ nhận được. Mọi bước đi, mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam đều để lại dấu ấn của tư tưởng và con người Hồ Chí Minh. Điều này mọi người dân Việt Nam, từ già đến trẻ, từ miền xuôi đến miền ngược ai ai đều biết. Đánh giá vai trò và công lao to lớn của Hồ Chí Minh, ở trong nước đã có rất nhiều bài viết của các nhà lãnh đạo, các học giả, các nhà khoa học, nếu liệt kê thì không thể nào kể hết được.
Ở đây, xin được đưa ra một vài đánh giá của các chính khách, các nhà khoa học trên thế giới về những đóng góp, cống hiến của Hồ Chí Minh với cách mạng Việt Nam và thế giới thì sẽ mang tính khách quan hơn.
Trong cuốn Hồ Chí Minh - một chân dung (Minh họa và trình bày: C. David Thomas, nghiên cứu và biên soạn: Lady Boton, NXb Thanh niên, Hà Nội, 2003), Cherles Fenn đã viết trong Lời giới thiệu: “…Nếu chúng ta so sánh Hồ Chí Minh với các lãnh tụ nổi tiếng khác của thế kỷ XX, chúng ta không thể không có ấn tượng khi biết rằng trong một thời gian, Hồ Chí Minh đã đi đến nhiều nơi trên thế giới và đã bắt đầu in dấu ấn của mình lên các biến cố quốc tế trước cả Mao Trạch Đông, Găngđi, Nêru, Rudơven, Sơcsin hay ĐơGôn được biết đến trên thế giới. Cuộc sống cá nhân mẫu mực, tính kiên định vì nền độc lậpvà tự do của Việt Nam, những thành quả phi thường của ông bất chấp sự khó khăn chồng chất, đã có thể đưa Hồ Chí Minh, trong sự phán xét cuối cùng của nhân loại, lên hàng đầu danh sách những lãnh tụ của thế kỷ XX”. Dấu ấn của Hồ Chí Minh đã góp phần tạo nên một khuôn mặt mới của thế giới, đối thoại hòa bình thay cho chiến tranh, phản ánh khát vọng của các dân tộc trong đấu tranh vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội.
Nhiều tác giả nước ngoài nghiên cứu về lịch sử chiến tranh Đông Dương và Việt Nam, đã cố gắng tìm lời lý giải cho sự thất bại của cả hai cường quốc thực dân hùng mạnh trước một dân tộc nhỏ bé và lạc hậu Việt Nam. Các sử gia (chủ yếu là phương Tây), dường như đã tìm thấy câu trả lời: Hồ Chí Minh chính là người khơi dậy sức mạnh dân tộc Việt Nam, khôn khéo kết hợp với sức mạnh của chính nghĩa và thời đại, tạo nên niềm tin và chiến thắng.
Tại cuộc Hội thảo quốc tế “Chủ tịch Hồ Chí Minh - Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam, Nhà văn hóa lớn” (Hà Nội, 3/1990), Giám đốc UNESCO khu vực châu Á - Thái Bình Dương, ông Modagat Ahmet, nói: “Chỉ có ít nhân vật trong lịch sử trở thành một bộ phận của huyền thoại ngay từ khi còn sống và rõ ràng Hồ Chí Minh là một trong số đó”.
Cảm phục trước sự vĩ đại của Hồ Chí Minh, có người còn nói: “Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa là George Washington vừa là Abraham Lincoln của đất nước mình”. Là George Washington vì Hồ Chí Minh là người lãnh đạo cuộc đấu tranh giành lại độc lập dân tộc cho dân tộc ta; là Abraham Lincoln vì Người đã lãnh đạo cuộc đấu tranh xóa bỏ chế độ thực dân - phong kiến ở Việt Nam. Công cuộc xây dựng xã hội mới, xã hội XHCN do Chủ tịch Hồ Chí Minh khởi xướng đã và đang được Đảng, Nhà nước và nhân dân ta thực hiện.
Xem thế đủ biết rằng, những lập luận của Trọng Đạt là những lời lẽ bịa đặt, xuyên tạc, “đâm bị thóc, chọc bị gạo”, “thọc gậy bánh xe” để hạ uy tín, hạ bệ người khác, mà ở đây là hạ bệ một thần tượng tuyệt đẹp của cách mạng Việt Nam - thần tượng Hồ Chí Minh. Nhưng đó chỉ là những “chiêu trò” cũ kỹ mà bọn phản động đã và đang dùng. Ý đồ của Trọng Đạt và “bè lũ” của hắn sẽ không có chỗ trú trong tâm trí của những người lương thiện. Chính vì thế, họ tự hạ thấp mình và trở thành những con người đáng bị lên án./.
Hai Bà Trưng

TÂM ĐỊA CỦA TRỌNG ĐẠT QUA BÀI VIẾT “HỒ CHÍ MINH, NHÂN VẬT HỮU DANH VÔ THỰC”



Chủ tịch Hồ Chí Minh - Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa kiệt xuất, Người đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp cách mạng Việt Nam. Với những cống hiến to lớn đó, Người đã trở thành biểu tượng bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam. Do đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là đề tài được các thế lực thù địch bôi nhọ, chống phá. Trong thời gian qua, trên các trang mạng xã hội, đã có nhiều quan điểm, luận điệu xuyên tạc, phủ nhận công lao, vai trò của Chủ tịch Hồ Chí Minh với cách mạng Việt Nam, một trong số đó là bài viết của Trọng Đạt: “Hồ Chí Minh, nhân vật hữu danh vô thực”.
Trong bài viết của mình Trọng Đạt đã ra sức phê phán, phủ nhận công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh với cách mạng Việt Nam, nhất là trong giai đoạn sau Hiệp định Giơnevơ? Vậy mục đích của Trọng Đạt là gì? Cách thức mà y sử dụng trong chống phá ra sao?
Trọng Đạt đã rất cao tay, nghiên cứu kỹ về Hồ Chí Minh và những học trò xuất sắc của Người. Trên cơ sở đó, Y hết lời ca ngợi vai trò của các ông Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ với thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Từng câu, từng chữ Trọng Đạt viết lên có tác dụng du ngủ người đọc. Nhiều người, khi đọc bài viết này sẽ dễ bị lầm tưởng rằng, Trọng Đạt đang ca ngợi những thắng lợi của dân tộc và một số nhà hoạt động cách mạng lớn. Cái nguy hiểm của bài viết ở chỗ, Y đã dùng ngòi bút để bẻ cong sự thật, đánh đồng giữa bản chất và hiện tượng, lấy một số sự kiện, hiện tượng lịch sử cụ thể để chứng minh, phân tích và đánh lừa dư luận.
Có thể nói, những chiến công và sự đóng góp hiển hách của các nhà hoạt động cách mạng như:Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ là sự thật hiển nhiên đã được lịch sử và nhân dân ta thừa nhận, tôn vinh. Nhận thức được rằng, Hồ Chí Minh là biểu tượng bất tử trong lòng mọi người dân Việt Nam, nếu dùng ngòi bút đánh trực diện sẽ không hiệu quả, Trọng Đạt đã khéo léo nhấn mạnh những chiến công của các nhà yêu nước trên để hạ thấp tầm quan trọng của Người với cách mạng Việt Nam. Y lấy một số dẫn chứng trong các bài nói, bài viết của các học giả trong và ngoài nước để áp đặt ý chí chủ quan nhằm xuyên tạc sự thật. Y rêu rao rằng, Hồ Chí Minh bị Tổng bí thư Lê Duẩn tước quyền và điều khiển, rằng họ Hồ không đóng vai trò quan trọng gì như người ta nghĩ, chỉ là nhân vật hữu danh vô thực. Trong kết luận của bài viết Y cho rằng “Ông Hồ là Chủ tịch Đảng kiêm Chủ tịch nhà nước có tính tượng trưng được sùng kính như vua Thái Lan, nữ Hoàng Anh hay Nhật Hoàng”. Tạo mâu thuẫn nhằm chia rẽ đoàn kết là cách thức, song cái cách mà Trọng Đạt dùng trong bài viết này thật xấu xa và đớn hèn. Y đã dùng ngòi bút biến cái không thành có, biến cái đúng thành sai.
Sự thật lịch sử đã chứng minh, Hồ Chí Minh không phải nhân vật hữu danh vô thực như Trọng Đạt vừa viết. Cuộc đời, sự nghiệp và những đóng góp của người không chỉ được nhân dân trong nước mà cả bạn bè quốc tế ghi nhận. Đầu tiên phải khẳng định, trong suốt quá trình lãnh đạo, chỉ đạo cách mạng Việt Nam, Hồ Chí Minh đã thành công trong việc phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng, sử dụng được nhiều các nhà hoạt động cách mạng xuất sắc, tiêu biểu trong số đó là: Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ...vv. Đó là những người con ưu tú của dân tộc, những học trò tin cậy và xuất chúng luôn đồng hành cùng Người trong suốt quá trình Người lãnh đạo, chỉ đạo cách mạng Việt Nam. Tình cảm giữa Bác và những nhân vật trên không chỉ là tình thầy trò, mà còn là tình cảm đồng chí, đồng đội, những người vào sinh ra tử có nhau. Chính vì lẽ đó, luận điệu xuyên tạc kích động mâu thuẫn, chia rẽ trên là hành động bịa đặt, vu khống, phủ nhận lịch sử.
Là Người trực tiếp sáng lập và rèn luyện Đảng ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nêu gương sáng và yêu cầu mỗi cán bộ, đảng viên chấp hành nghiêm nguyên tắc tổ chức và xây dựng Đảng, trong đó chú trọng nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách. Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, mặc dù vừa là Chủ tịch nước, vừa là Chủ tịch Đảng, là linh hồn của kháng chiến, song Hồ Chí Minh không vì thế mà lạm dụng quyền lực, Người đã cùng tập thể Bộ Chính trị, trong đó có những học trò xuất sắc như các đồng chí Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ đưa ra nhiều quyết sách quan trọng, qua đó định hướng con đường phát triển cho cách mạng Việt Nam. Sự thiên tài của lãnh tụ Hồ Chí Minh chính là biết tập hợp xung quanh Đảng những nhân tài, trân trọng, khơi dậy và phát huy trí tuệ của họ đóng góp cho sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc của dân tộc.
Bài viết “Hồ Chí Minh, nhân vật hữu danh vô thực” của tên phản động Trọng Đạt sẽ không và mãi mãi không bao giờ có đất sống, bởi mọi người dân Việt Nam luôn luôn nhận thức được rằng, khi Trọng Đạt - một người máu đỏ da vàng chưa sinh ra, Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam đã một mình bôn ba khắp năm châu, bốn bể, chịu muôn vàn nổi cực khổ để tìm đường cứu nước cho cách mạng Việt Nam. Khi Chủ tịch Hồ Chí Minh, cùng các đồng chí Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ...vv, và toàn dân đang phải đồng cam, cộng khổ, không quản hy sinh, mất mát để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc - Trọng Đạt đang ở đâu và làm gì? Nhìn lại xuyên suốt những chiến công hiển hách của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX, lịch sử chưa hề nhắc tên Trọng Đạt hoặc bất cứ người thân nào của Y. Vậy mà bây giờ Y lại dùng ngòi bút thao thao bất tuyệt đi phán xét lịch sử, phủ nhận vai trò của lãnh tụ anh hùng được cả dân tộc và bạn bè quốc tế thừa nhận. Trước thực tế đó, phải chăng “Nhân vật hữu danh vô thực” nên giành cho Trọng Đạt và những kẻ bán nước cầu vinh?
Duy Tân

Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân hội đàm với Thủ tướng Vương Quốc Thụy Điển

Nhận lời mời của Thủ tướng Vương quốc Thụy Điển Ulf Kristersson, từ ngày 10 đến 13-11, Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân thăm chính thức Vươ...