Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2019

DIỆN VÀ ĐẤU TRANH PHÒNG, CHỐNG BIỂU HIỆN CỦA “TƯ DUY NHIỆM KỲ” Ở NƯỚC TA TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY



Nhiệm kỳ của cán bộ, lãnh đạo các cấp ở nước ta hiện nay thông thường là 5 năm. Khoảng thời gian đó tuy không quá dài, nhưng cũng đủ để Nhà nước, xã hội và nhân dân đánh giá được tư chất, năng lực của cán bộ, lãnh đạo một cách cụ thể, khách quan. Dù sớm hay muộn, hành vi đi ngược lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp cả tổ chức, cá nhân cũng sẽ bị vạch trần.
Đấu tranh với “tư duy nhiệm kỳ” là vấn đề mang tính chiến lược, cấp bách nhưng không phải dễ dàng. Để thực hiện mục tiêu xóa bỏ “tư duy nhiệm kỳ”, thời gian tới, các ngành, các cấp cần quan tâm thực hiện tốt một số vấn đề sau:
Một là, nhận thức đúng bản chất, tính nguy hiểm, dấu hiệu nhận diện, hậu quả… của “tư duy nhiệm kỳ”; quán triệt đầy đủ những quan điểm chỉ đạo trong đấu tranh với “tư duy nhiệm kỳ”; tuyên truyền, phổ biến cho mọi tầng lớp nhân dân, mọi cán bộ, đảng viên hiểu rõ và thấy rõ ý thức trách nhiệm của bản thân trong công tác đấu tranh đẩy lùi thực trạng trên; tiếp tục phát huy vai trò của cấp ủy, chính quyền các cấp trong việc lãnh đạo, chỉ đạo, rà soát, kiểm tra, chấn chỉnh công tác cán bộ, nâng cao hiệu quả công tác giáo dục chính trị tư tưởng; hoàn thiện các cơ sở pháp lý để phòng ngừa, đấu tranh với cán bộ, lãnh đạo có “tư duy nhiệm kỳ”, trước hết tập trung hoàn thiện các Nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước, đặc biệt là Bộ luật Hình sự, Luật Quy hoạch, Luật Cán bộ, công chức…
Hai là, kịp thời khắc phục những sơ hở, thiếu sót mà các cá nhân trên lợi dụng trong thời gian qua để quy hoạch, bổ nhiệm, đề bạt, luân chuyển… người sai quy định nhằm trục lợi cá nhân, kéo bè kết phái; kiên quyết xóa bỏ cơ chế “xin - cho” trong công tác quản lý hành chính; thu hồi các quyết định bổ nhiệm hoặc triển khai các dự án trái pháp luật, kiên quyết xử lý nghiêm minh những trường hợp vi phạm, cán bộ, lãnh đạo có “tư duy nhiệm kỳ”; chỉ đạo thực hiện tốt việc thanh tra, kiểm tra, giám sát, kê khai tài sản theo quy định; đảm bảo tính dân chủ, minh bạch trong khâu tuyển sinh, tuyển công chức, trong công tác đánh giá, quy hoạch, bổ nhiệm… cán bộ; hoàn thiện cơ chế để bảo vệ sự an toàn và khuyến khích cán bộ, đảng viên tố cáo, vạch trần sai phạm, biểu hiện có liên quan đến “tư duy nhiệm kỳ” tại đơn vị mình công tác. 
Công tác đấu tranh với “tư duy nhiệm kỳ” cần đặt dưới sự chỉ đạo thống nhất, trực tiếp, toàn diện của cấp ủy đảng, chính quyền các cấp, huy động sự ủng hộ và tham gia của mọi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân.
Ba là, tiếp tục hoàn thiện và thực hiện tốt các chủ trương, quy định, biện pháp cụ thể về công tác chính trị, tư tưởng, đặc biệt là Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa XII) về “tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng, ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái tư tưởng chính trị, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” nội bộ”; Chỉ thị số 05-CT/TW, ngày 15-5-2016 của Bộ Chính trị về “Đẩy mạnh học tập, làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” gắn với việc thực hiện Quy định số 47-QĐ/TW, ngày 1-11-2011 của Ban Chấp hành Trung ương về “những điều đảng viên không được làm” và Quy định số 101 - QĐ/TW, ngày 7-6-2012 của Ban Bí thư về “trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp” để nâng cao nhận thức, khả năng “đề kháng” chống “tư duy nhiệm kỳ”, kiên quyết đấu tranh, đẩy lùi các biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, “lợi ích nhóm”, “bệnh thành tích”, tư tưởng chủ quan, duy ý chí và cục bộ địa phương; xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp trong sạch, vững mạnh; xây dựng môi trường làm việc lành mạnh, dân chủ, đoàn kết trong từng cơ quan, đơn vị.
Bốn là, người đứng đầu cấp ủy, chính quyền, đoàn thể, ban, ngành, đơn vị chuyên môn phải thật sự tiên phong, gương mẫu trong công việc cũng như trong cuộc sống; phải đặt lợi ích xã hội lên trên lợi ích cá nhân; có tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; thực hiện cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư và trọng dụng nhân tài. Trên cơ sở đường lối, chính sách của Đảng và pháp luật của nhà nước, cán bộ lãnh đạo cần vận dụng một cách sáng tạo, khoa học, đổi mới phương pháp làm việc, đồng thời phát huy dân chủ và khối đoàn kết tại đơn vị do mình phụ trách.
Nhiệm kỳ của cán bộ, lãnh đạo các cấp ở nước ta hiện nay thông thường là 5 năm. Khoảng thời gian đó tuy không quá dài, nhưng cũng đủ để Nhà nước, xã hội và nhân dân đánh giá được tư chất, năng lực của cán bộ, lãnh đạo một cách cụ thể, khách quan. Dù sớm hay muộn, hành vi đi ngược lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp cả tổ chức, cá nhân cũng sẽ bị vạch trần (thực tiễn đã chứng minh).
Tôi nghĩ rằng, đấu tranh với cán bộ có “tư duy nhiệm kỳ” không dễ dàng, bởi nó luôn được che đậy khéo léo dưới những vỏ bọc, hình thức hợp pháp, “đúng quy trình”, đồng thời cũng là vấn đề nhạy cảm, liên quan trực tiếp đến công tác tổ chức cán bộ, thậm chí “đụng chạm” đến vấn đề nội bộ. Tuy nhiên, nếu cứ ngại việc “đụng chạm”, công tác đấu tranh với “tư duy nhiệm kỳ” sẽ không bao giờ có hồi kết, cuối cùng đó cũng chỉ là một cuộc đấu tranh mang tính hình thức, thậm chí trở thành cuộc đấu tranh mang chính đặc trưng của “tư duy nhiệm kỳ”.
Bài viết của Nguyễn Cao Thành, đăng trên Báo Công an nhân dân điện tử, ngày 14/02/2019

NHẬN DIỆN ĐỂ KHÔNG CHỆCH HƯỚNG, KHÔNG ĐỔI MÀU TRONG TÌNH HÌNH MỚI



Đổi mới phải định hướng đúng, không chệch hướng, không đổi màu, hòa nhập mà không hòa tan là nguyên tắc cao nhất bất di bất dịch đã được Đảng, Nhà nước ta nêu ra và kiên trì thực hiện từ đầu những năm đổi mới.
Thực hiện đúng theo nguyên tắc đó công cuộc đổi mới ở Việt Nam do Đảng Cộng sản lãnh đạo hơn 30 năm qua đã vượt qua nhiều khó khăn thách thức liên tiếp giành được thắng lợi to lớn như ngày nay. Chúng ta nhận thức không chệch hướng tức là phát triển nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa với mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng, bảo vệ và phát huy thành quả cách mạng, bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, giữ vững sự ổn định về chính trị và an sinh xã hội. Không đổi màu là giữ vững hệ tư tưởng chính trị, giữ vững phẩm chất đạo đức cách mạng, loại trừ chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa cá nhân, chống “diễn biến” và “tự diễn biến”, “tự suy thoái”.
Thực tiễn cách mạng nước ta chỉ ra: Căn cứ vào tình hình mỗi giai đoạn mà Đảng nhấn mạnh từng vấn đề cho phù hợp. Chẳng hạn như thời kì đầu những năm đổi mới chúng ta rất chú ý đến vấn đề hòa nhập nhưng không hòa tan. Đây là vấn đề rất quan trọng. Bởi, từ bị bao vây cấm vận nay được tự do mở rộng cánh cửa hợp tác, hội nhập với quốc tế thì có thể rất dễ bị “choáng ngợp”, rất dễ bị hòa tan.
Hòa tan đồng nghĩa với chệch hướng và cũng đồng nghĩa với đổi màu. Đến nay khi mà công cuộc đổi mới đã giành được thắng lợi bước đầu, âm mưu thâm hiểm của thế lực thù địch là tấn công làm suy yếu ta từ bên trong, từ nội bộ thì chúng ta lại  chú ý nhấn mạnh  đến vấn đề chống “diễn biến” và “tự diễn biến”, “tự suy thoái”. Vì lúc này những vấn đề đó liên quan đến vận mệnh của Đảng, Nhà nước ta.
Vừa qua trong hội nghị của tiểu ban văn kiện Đại hội Đảng khóa XIII (7-1-2019), vấn đề về nguyên tắc đổi mới lại được khẳng định.
Đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Tư tưởng chỉ đạo là kết hợp nhuần nhuyễn giữa kiên định và đổi mới, đổi mới phải kiên định mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội, phải kết hợp nhuần nhuyễn giữa kế thừa và phát triển, giữa lí luận và thực tiễn. Đây là quan điểm nhất quán và xuyên suốt.
Trong bối cảnh khoa học công nghệ thế giới phát triển, xu hướng toàn cầu hóa ngày càng cao, chủ nghĩa dân túy cùng với những vấn đề về dân chủ, nhân quyền đang bị lợi dụng một cách cố ý thì nhận diện giữa định hướng đúng và chệch hướng, giữa giữ màu và đổi màu nhiều khi rất khó, không đơn giản.
Bởi cái lằn ranh giới giữa các mặt đối lập giữa cái đúng và cái sai không dễ phân biệt, không dễ nhận ra. Yêu cầu đặt ra là phải nâng cao nhận thức tư tưởng, nhãn quan chính trị đúng đắn, nâng cao trình độ kiến thức để có tư duy đúng, có chọn lọc một cách khoa học, thận trọng…
Đồng thời cần đấu tranh với những biểu hiện: Mơ hồ, ảo tưởng, coi nhẹ các âm mưu thù địch  trong  cuộc đấu tranh bảo vệ thành quả cách mạng hiện nay, coi nhẹ nền tảng chính trị xã hội, thậm chí cho rằng chủ nghĩa xã hội đã lỗi thời, từ bỏ chủ nghĩa xã hội cũng là sự “đổi mới” hợp “xu thế”.
Nước Việt Nam với dấu ấn mang trên mình là những cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc kéo dài và khốc liệt thì chúng ta không xem nhẹ, càng không được mơ hồ, ảo tưởng. 
Cần làm cho đảng viên và quần chúng thấy rằng, những căng thẳng có thể dẫn tới những điểm nóng đang diễn ra ở không ít nơi trên thế giới hiện nay càng là bài học cho những ai mơ hồ, ảo tưởng; cần chống những tư tưởng đề cao lợi ích kinh tế xem nhẹ lợi ích các quan hệ xã hội, dẫn tới khác biệt giàu nghèo, tạo ra một tầng lớp bóc lột và bị bóc lột mới.
Phải rất chú ý phát hiện, loại trừ những biểu hiện chệch hướng, đổi màu từ từ, ngấm ngầm một cách tinh vi dưới nhiều hình thức, nhiều triệu chứng như biến chất về tư tưởng, thoái hóa về phẩm chất, lối sống…  đó chính là sự “tự diễn biến” “tự chuyển hóa” đang tồn tại hiện nay.
Tuy nhiên cần nói thêm rằng chúng ta cũng tránh tư tưởng cực đoan, máy móc, quan trọng hóa những cái được gọi là nguy cơ, từ đó bỏ lỡ thời cơ, không tận dụng được thuận lợi, gây ảnh hưởng đến tiến trình phát triển của đổi mới. Đó cũng chính là mặt thứ hai của chệch hướng mà chúng ta phải đề phòng. 
Cốt lõi đảm bảo cho sự định hướng đúng, không bị đổi màu là đội ngũ cán bộ có đủ năng lực và phẩm chất mà quan trọng quyết định là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược. Bởi đây là vấn đề nhìn xa trông rộng mà phải sâu sắc thấu đáo, là đầu tàu cho sự chuyển bánh của toàn hệ thống chính trị. Sự định hướng đúng, không bị đổi màu được thể hiện từ khâu vạch ra cương lĩnh, đường lối đến khâu tổ chức thực hiện.
Phải có  phương châm hành động cụ thể, phải có nghệ thuật kết hợp hài hòa giữa nguyên tắc và linh hoạt theo lời Bác Hồ dạy “dĩ bất biến, ứng vạn biến”.
Những thành quả to lớn của hơn ba mươi năm đổi mới đã tạo nên sức sống mới trên đất nước ta. Nhân dân tin tưởng, thế giới thừa nhận Việt Nam là điểm đến của đổi mới. Với sự lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm của Đảng, chúng ta tin tưởng trong bối cảnh mới con tàu Việt Nam xã hội chủ nghĩa sẽ tiếp tục tăng tốc đúng hướng, công cuộc đổi mới hội nhập của đất nước ta sẽ đạt được những thành tựu ngày càng to lớn và vững chắc hơn.
Bài viết của tác giả Phạm Văn Thạch, đăng trên Báo Công an nhân dân điện tử, ngày 16/01/2019



ÂM MƯU NHAM HIỂM CỦA NICKNAME “MIỀN NAM”



Khánh Anh
Ngày 29 tháng 04 năm 2019, trên trang mạng danlambaovn.blogspot Miền Nam viết bài: Nói về hai chữ “An Yên” trong ngôn ngữ cộng sản. Nội dung bài viết, Miền Nam lộ rõ âm mưu nham hiểm của mình.
Một là, phủ nhận nền văn hóa Việt Nam.
Theo Miền Nam, dưới thời cộng sản nền văn hóa Việt Nam đã băng hoại, xuống cấp trầm trọng. Đây là lời xuyên tạc bỉ ổi, nhằm phủ nhận nền văn hóa Việt Nam, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Miền Nam cố tình không hiểu rằng, mỗi người dân Việt Nam, miền ngược cũng như miền xuôi, ở trong nước hay định cư, làm ăn sinh sống ở nước ngoài đều hiểu rõ rằng, từ khi ra đời cho đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân Việt Nam làm nên bao kỳ tích oanh liệt, trong đó có phát triển văn hóa. Đặc biệt, qua hơn 30 năm đổi mới, văn hóa phát triển đa dạng, phong phú, xuất hiện nhiều loại hình, loại thể, các hoạt động văn hóa mới, có khả năng chiếm lĩnh các mặt khác nhau của đời sống xã hội. Nhân lực, vật lực, tài lực cho sự phát triển dòng mạch chính của văn hóa, mà nội dung chủ yếu là yêu nước, thủy chung với lý tưởng xã hội chủ nghĩa được phát huy cao độ, góp phần có hiệu quả vào công cuộc đổi mới đất nước. Văn hóa đã góp phần quan trọng tạo không khí dân chủ, cởi mở hơn, dân trí được nâng cao, tính năng động sáng tạo, tự chủ và tính tích cực xã hội của con người được phát huy, hình thành các nhân tố mới, giá trị mới của con người Việt Nam. Nhiều phong trào, cuộc vận động về văn hóa đạt kết quả tích cực, góp phần tạo môi trường văn hóa, bảo vệ và phát huy những giá trị nhân văn truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Các hoạt động văn hóa, văn nghệ diễn ra sôi động, đáp ứng nhu cầu đa dạng của công chúng. Sản phẩm văn hóa tăng về số lượng và chất lượng, đang góp phần hình thành thị trường sản phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật, khoa học, công nghệ. Văn học, nghệ thuật đã tạo ra nhiều tác phẩm chiếm lĩnh, phản ánh mọi lĩnh vực đời sống, đang nỗ lực đổi mới tư duy sáng tạo, tìm tòi phương thức mới để nâng cao năng lực khám phá cuộc sống. Hệ thống thông tin đại chúng có bước phát triển mạnh về loại hình, chất lượng, tính hiện đại, trực tiếp, nhanh nhạy chuyển tải, truyền bá văn hóa đến với công chúng. Công tác bảo tồn, phát huy di sản văn hóa các dân tộc đạt kết quả quan trọng, bước đầu gắn kết với kinh tế du lịch, và đang trở thành tài nguyên độc đáo của du lịch Việt Nam. Giao lưu, hội nhập quốc tế về văn hóa được mở rộng, từng bước đi vào chiều sâu, chú trọng tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, làm giàu văn hóa dân tộc trong quá trình hội nhập quốc tế tạo ra.
Hai là, phủ nhận nền giáo dục nước nhà.
Miền Nam cho rằng, ngành giáo dục là minh chứng cho sự băng hoại, xuống cấp trầm trọng của nền văn hóa. Y cố tình không biết rằng: Hệ thống giáo dục nước nhà đang được mở rộng, thống nhất và đa dạng hoá với việc hình thành đầy đủ các cấp học và trình độ đào tạo từ mầm non đến sau đại học. Từ một hệ thống giáo dục chỉ có các trường công lập và chủ yếu là loại hình chính quy, đến nay đã có các trường ngoài công lập với nhiều loại hình không chính quy, có các trường tư thục, dân lập, có phương thức đào tạo từ xa, phương thức liên kết đào tạo với nước ngoài.
Chất lượng giáo dục có chuyển biến rõ rệt. Trình độ hiểu biết, năng lực tiếp cận tri thức mới của một bộ phận học sinh, sinh viên được nâng cao. Giáo dục trung học phổ thông chuyên đạt trình độ cao của khu vực và thế giới. Số học sinh phổ thông đạt giải quốc gia và quốc tế ở một số môn học ngày càng tăng. Số đông sinh viên tốt nghiệp đại học, cao đẳng có hoài bão lập thân, lập nghiệp và có tinh thần tự lập, năng động. Chất lượng đào tạo của một số ngành khoa học cơ bản và khoa học công nghệ đã được nâng cao một bước. Giáo dục đại học đã từng bước vươn lên, đào tạo được một đội ngũ đông đảo cán bộ khoa học kỹ thuật từ cử nhân, thạc sỹ cho đến tiến sĩ, đã và đang công tác và có những cống hiến quan trọng trong hầu hết các lĩnh vực kinh tế, xã hội.
Công bằng xã hội trong giáo dục được quan tâm đúng mức. Các trường đại học, cao đẳng và các địa phương đã có nhiều biện pháp giúp đỡ, tạo điều kiện học tập cho con em gia đình thuộc diện chính sách, con em đồng bào dân tộc và học sinh nghèo vượt khó. Cả nước đã hoàn thành công tác xóa mù chữ, phổ cập giáo dục tiểu học và đang thực hiện phổ cập trung học cơ sở. Về cơ bản, nước ta đã đạt được sự bình đẳng nam nữ trong giáo dục.
Công tác xã hội hoá giáo dục được phát triển rộng khắp. Ở hầu hết các địa phương đều đã có phong trào xây dựng quỹ khuyến học, đóng góp công sức tiền của để phát triển giáo dục. Các nguồn lực thông qua con đường xã hội hóa, cùng với nguồn lực của Nhà nước, tạo nên sức mạnh tổng hợp thúc đẩy sự nghiệp giáo dục – đào tạo, phục vụ yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội của đất nước và nhu cầu học tập của các tầng lớp nhân dân.
Như vậy, đằng sau luận ngữ “An Yên”, Miền Nam không thể nói bừa rằng, dưới thời cộng sản, văn hóa Việt Nam đã băng hoại, xuống cấp trầm trọng và nền giáo dục Việt Nam là minh chứng cho sự băng hoại, xuống cấp đó. Sự cố tình xuyên tạc của Miền Nam nhằm phủ nhận nền văn hóa và nền giáo dục của Việt Nam. Chúng ta phải hết sức cảnh giác với những luận điệu này, đồng thời kiên quyết đấu tranh vạch trần và bác bỏ./.

KHÔNG THỂ KÍCH ĐỘNG HẬN THÙ, CHIA RẼ KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC


Long Vĩ
Thời gian gần đây, trên trang mạng xã hội (Danlambao) lại xuất hiện các bài viết của một nhóm người xưng danh là Cánh Dù lộng gió với giọng diệu rất hằn học, phản động. Nội dung các bài viết nhằm bôi nhọ, chống phá Đảng Cộng sản Việt Nam, chống phá chế độ, phủ nhận Đại thắng Mùa xuân 1975, kích động hận thù, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân tộc.
Chúng coi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà là cuộc xâm lược của cộng sản chống lại những người anh em cùng máu đỏ da vàng và cướp luôn miền Nam của họ. Theo lối suy nghĩ sằng bậy đó, chúng coi sự kiện 30/4/1975 là ngày quốc hận. Đám xưng danh Cánh Dù lộng gió là ai? Như chúng tự khai trong bài viết, chúng là những người đã từng trong quân ngũ, đội quân bại trận đã hoảng loạn, tan rã, mạnh ai nấy chạy trước và trong ngày 30/4/1975. Đây đích thị là những kẻ hại nước, hại dân đã được bú sữa, ăn bơ từ sự nuôi dưỡng của các thế lực thù địch, đang điên cuồng thực hiện mọi thủ đoạn thâm độc, xấu xa để chống phá cách mạng Việt Nam, chống Đảng, Nhà nước Việt Nam, kích động hận thù, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân tộc, phá hoại cuộc sống hòa bình của nhân dân Việt Nam.
Cách nói của Cánh Dù lộng gió là xỏ xiên, không biết ngượng trước sự thật, trước đồng bào, trước lương tri của dân tộc. Cách nói đó, cùng một duộc với bọn “ba que” mà hiện nay, cách phát ngôn của Cánh dù lộng gió trên một số phương tiện truyền thông và phần đông người Việt ở nước ngoài cũng cảm thấy xấu hổ thay cho chúng. Chúng đánh đồng cuộc chiến đấu chống xâm lược, giải phóng dân tộc với cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam do các thế lực thực dân, đế quốc gây ra. “Họ” - Cánh Dù lộng gió đúng là tâm lý của những kẻ khốn cùng, chúng chỉ nhớ được cảnh bát nháo chạy trốn của đám loạn quân, chúng chỉ nhớ được những cảnh xếp hàng ra trình diện, xếp hàng mua lương thực của thời gian đầu sau ngày giải phóng. Chúng không hiểu được rằng những khó khăn chồng chất khó khăn của những ngày mới giải phóng đó trước hết là do hậu quả của chiến tranh, do hậu quả của sự cấm vận. Chúng nhắm mắt trước những đổi thay, phát triển của đất nước, chúng không thấy đất nước Việt Nam ngày nay đã có một vị thế, uy tín cao trên trường quốc tế. Đất nước Việt Nam đang là điểm hẹn hòa bình, có chế độ chính trị ổn định, kinh tế phát triển, người dân mến khách.
Điều vô cùng nực cười là “họ” - Cánh Dù lộng gió nói rằng cứ đến ngày 30/04 hàng năm, trong khi mọi người vui mừng nghỉ lễ và đi du lịch khắp nơi thì chúng lại ủ rũ trong nhà ngồi tiếc nuối một thời đã qua. Chúng tiếc nuối cái gì? chúng tiếc nuối vì mấy chục năm qua không còn lãnh được một đồng lương nào. Điều này thực sự không biết cười hay khóc cho thân phận chúng. Đặc biệt, từ trước đến nay chúng luôn miệng thương cho số phận của một đất nước hết chiến tranh lại sắp trở thành nô lệ và mất nước. Nói ra điều này, “họ” - Cánh Dù lộng gió bộc lộ một sự ấu trĩ về thời cuộc, không hiểu gì về sự đổi thay của đất nước, không hiểu gì về vị thế của Việt Nam ngày nay trên trường quốc tế. Cũng đúng thôi, “họ” - Cánh Dù lộng gió chẳng qua là một đám quan, tướng của chế độ cũ bại trận đã bỏ chạy ra nước ngoài sau chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975. Cũng đúng thôi, chúng không có gì khác hơn, chỉ là một đám người theo đóm ăn tàn, cố đeo bám một thứ chính trị phản động, lỗi thời, có tội với dân tộc. Thứ chính trị phản động đó đã chết lâu rồi, đã bị nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đập tan từ lâu rồi.
Mặc dù chiến tranh đã lùi xa hơn 44 năm nhưng đám người này vẫn mang đầy lòng hận thù của kẻ bại trận. Xin được nhắc rằng, nếu ai còn mang dòng máu Lạc Hồng thì hãy mau tỉnh ngộ, hãy đồng hành cùng dân tộc, cùng chung tay xây dựng một nước Việt Nam: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Nếu “họ” - Cánh Dù lộng gió cứ u, u, minh, minh, ôm cái mộng quay lại một chế độ đã chết thì khác gì họ cũng đang chết lâm sàng, thân còn mà đầu óc cứ lơ tơ mơ ở mãi đâu đâu. Như thế, càng mang tội hại nước, hại dân nặng hơn mà thôi.

Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân hội đàm với Thủ tướng Vương Quốc Thụy Điển

Nhận lời mời của Thủ tướng Vương quốc Thụy Điển Ulf Kristersson, từ ngày 10 đến 13-11, Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân thăm chính thức Vươ...